Câu chuyện thành công của tôi

Kể từ hồi tôi tình cờ gặp cô Vân Anh, khi đó Active Skills còn chưa ra đời. Nói một cách tóm gọn thì hồi đấy tôi khác mình bây giờ lắm. Rất khác. Cũng chả biết tả thế nào nữa. Người thì bảo hớn hở, ngơ ngác nhưng cũng có người bảo tôi dõng dạc, khôi ngô, khéo mồm. Quãng thời gian cấp 1 tôi như thể một con cá bay bổng giữa không trung – lạc quan, vô sự đời, đôi khi rất khó thở. Nhưng, có một điều rất rõ – tôi ham học hỏi, luôn có một khao khát chứng tỏ giá trị bản thân, và tôi thích làm mọi người cười.

Giữa năm 2016, tôi mới bỏ học British Council – một trong nhiều trung tâm tiếng Anh được vinh dự nằm trong hồ sơ bỏ học cực khủng của tôi. Một hình ảnh rất điển hình của đứa trẻ Châu Á. Khi tôi nghĩ là cuối cùng cũng đã có cơ hội để thả lỏng, ra ngoài đường hóng gió mát và tu một ngụm Milo trên xe điện như bao đứa trẻ bình thường khác thì đột nhiên, mẹ tôi, một cách nhẹ nhàng và trìu mến, đề xuất thêm một trung tâm tiếng Anh, hoàn toàn phá vỡ mọi cơ hội lấy lại tuổi thơ của tôi. Hồi đấy thú thật tôi cũng rất khờ dại, trong đầu hoàn toàn không có khái niệm của sự lựa chọn, cứ thế mà cho đời húc huých, xô đẩy tuỳ ý. Vì thế, tôi lại một lần nữa phải theo mẹ với một thái độ nửa vời, hoàn toàn không thể tưởng tượng được lần này đời lại huých vào một số phận hay ho đến thế.

Tên chỗ ấy là OEC – một nhà kho với dáng vẻ bề ngoài không được sạch lắm, không một màu sơn, với vài ba bộ bàn ghế và một cái bảng tróc sơn. Nghe tôi mô tả có khi các bạn lại nghĩ nó là hang ổ bắt cóc trẻ em, nhưng tôi đảm bảo các bạn nó không như vậy. Khác với ngoại hình đánh lừa người ngoài, nơi đây là chỗ chốn đầu tiên mà tôi cảm thấy luôn luôn đẩy khả năng vốn có của tôi đến mức cao nhất, tôi thích nó lắm. Sau khi hoàn thành một khoá học, tôi đã mặc định trong đầu là nơi này cũng ra gì phết. Sau đó, phòng học ga-ra đã được cải tiến và đổi tên thành Active Skills. Một cách ngắn gọn thì tôi thực sự choáng ngợp với những gì tôi trải nghiệm ở đó. Tràn ngập những con người tuyệt vời, mọi giây phút ở nơi đây tôi như cái bọt biển vậy – luôn tiếp thu nhiều nhất có thể. Mỗi tiết học như thể một cuộc tụ họp gia đình ấm cúng, thời gian cũng trôi nhanh hơn rất nhiều. Cá này không còn bay bổng nữa. Cá đã thực sự gặp nước rồi.

 Đó chính là lúc tôi tự hào với bản thân nhất. So sánh tôi hồi lớp 4 và lớp 5 một trời một vực với nhau hoàn toàn. Như hình sin, lên rồi sẽ xuống. Sau khi tôi lên cấp 2, tôi đã bắt đầu để ý ý kiến của những người xung quanh về mình hơn. Trong 2 năm cấp 2 đầu tiên ấy, tôi đã mất hết khát khao được công nhận, mất hết động lực, tính khí của tôi mai một, kỹ năng thao túng người nghe và điều khiển sân khấu mà tôi miệt mài cày công đã đi vào giấc ngủ đông. Chính vì những biến cố trong cuộc đời mà tôi đã phải nghỉ học Active trong gần 2 năm cuối cấp. Tôi đã thu mình lại, và biến thành khán giả của chính cuộc đời mình. Mà đáng ra trong những năm tháng này, tôi đã phải tốt hơn.

Khoảng vài tháng trước, tôi nói chuyện lại với cô Vân Anh với tư cách là một thằng nhóc 14 tuổi đã bị tàn phế, bị đánh đập tới mức trọng thương trong một cuộc chiến sinh tử, lặng lẽ giành giật lại chính mình qua bấy nhiêu năm. Ở đâu đó trong cuộc trò chuyện, cô Vân Anh sững lại, nhìn tôi, và nói: “Michael ngày trước của cô đâu rồi?”. Lúc đó, tôi cảm thấy nước mắt tuôn trào. Lần đầu tiên sau 4 năm ôm hết cảm xúc vào trong lòng. Tôi đã suy sụp lần đầu tiên trong 4 năm, tôi bước ra căn phòng với một cảm giác đau xót, nhưng cũng nhẹ nhõm đến mức lạ thường. Ngọn lửa đã vụt tắt ngày nào bên trong tôi đang óng vàng trở lại. Hôm đó, tôi đã hứa là sẽ không làm thất vọng chính mình bao giờ nữa, một lời hứa tôi vẫn giữ cho đến ngày hôm nay.

 Các bạn có thể đang băn khoăn tại sao tôi kết truyện bằng cách mở đầu một hành trình trưởng thành. Tôi cũng không biết nữa. Đây còn chả phải là “success story”. Một tiêu đề đúng hơn sẽ là hành trình giác ngộ. Tôi sẽ thật cố gắng trong những năm tới, các bạn đợi tôi nhé.

Yêu thương,
Việt Khôi
Active Skills